Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
VĂN ÁN Mỗi tuần, bình xăng của tôi đều vơi đi nửa bình. Camera ghi lại rõ ràng mồn một, hàng xóm cầm ống hút xăng, thành thạo chẳng khác gì lão trộm làm nghề mười năm. Tôi không báo cảnh sát, cũng không vạch trần, chỉ lặng lẽ đặt một tấm vé bay sang […]
Bàn ăn, bà mẹ chồng tương lai 48 tuổi e thẹn tuyên bố, bà ấy đã mang thai ba. Cả nhà chưa cưới của tôi vui mừng khôn xiết, nắm tay tôi mà vẽ ra tương lai. “Uyên Uyên, sau này phòng cưới của con với A Phong, cứ để cho mấy đứa em ở […]
Ba giờ sáng. Bên ngoài mưa rất lớn, đập xuống mái che phát ra tiếng “lách tách lách tách”. Tôi ngồi trên chiếc sofa cũ trong phòng khách, không bật đèn. Dù có bật hay không, với tôi cũng như nhau cả. Thế giới của tôi, từ năm năm trước đã hoàn toàn chìm trong […]
Lương tháng của tôi là hai vạn sáu. Mẹ chồng nói với tôi rằng, mỗi tháng tôi nhất định phải nộp hai vạn tiền sinh hoạt, nếu không bà sẽ bảo chồng tôi ly hôn với tôi. Người chồng lương tháng năm ngàn ngồi bên cạnh im lặng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. Tôi […]
VĂN ÁN Tôi làm giúp việc ở Dubai suốt mười năm. Nhà chủ giàu có, còn tôi thì cắm đầu làm việc, chưa từng sai sót dù chỉ một lần. Cho đến ngày hôm đó. Chiếc dây chuyền ngọc trai của bà chủ bỗng dưng biến mất. Bà ta thậm chí còn không hỏi lấy […]
Lương tháng của tôi là hai vạn sáu. Mẹ chồng nói với tôi rằng, mỗi tháng tôi nhất định phải nộp hai vạn tiền sinh hoạt, nếu không bà sẽ bảo chồng tôi ly hôn với tôi. Người chồng lương tháng năm ngàn ngồi bên cạnh im lặng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý. Tôi […]
Tôi trắng tay dựng nghiệp, tài sản lên tới nghìn tỷ. Chồng tôi nuôi một người phụ nữ bên ngoài suốt mười tám năm, còn sinh ra một đứa con gái. Đến giai đoạn ung thư cuối, tôi gọi luật sư đến bên giường bệnh. Điều đầu tiên trong di chúc: chỉ con của con […]
VĂN ÁN Cao tốc kẹt xe, tôi ôm hộp giữ lạnh chạy như bay suốt dọc đường. Bỗng nhiên, tôi bị hai cảnh sát đặc nhiệm chặn lại. “Có người báo rằng anh vận chuyển hàng cấm.” Tôi sững người. Ngoảnh đầu nhìn sang thì thấy thực tập sinh Phương Hạo đang ôm bụng cười: […]
Trước kia, mẹ vì muốn yên tâm đánh mạt chược, đã nhốt cậu em trai ba tuổi vào trong cái tủ có để thuốc diệt chuột. Em trai chết, tôi thành kẻ tội đồ. Bà ta đánh tôi đến nửa chết nửa sống ngay trước mặt cả nhà. Sống lại một đời, bà ta lại […]
Khi chết trên chuyến tàu hỏa xanh để về thành, tôi sốt đến mức đầu óc mê man. Bên tai toàn là tiếng cười nhạo, họ nói tôi ngu, vì một cô bạn thân giả tạo mà cam tâm nhường mất suất về thành cho người khác, cuối cùng mang cả thân bệnh tật, chết […]
Khi đó, Khương Lê đã lần thứ ba giận dỗi với Thái tử, lấy việc không đi dự yến tuyển phi ra để uy hiếp. Cuối cùng, Thái tử cũng chán ngấy, quyết định thuận theo ý Hoàng hậu, chọn ta—người ôn nhu, đoan trang—làm chính thê. Nàng giận dữ bỏ đi, bôn ba khắp […]
VĂN ÁN Mỗi tuần, bình xăng của tôi đều vơi đi nửa bình. Camera ghi lại rõ ràng mồn một, hàng xóm cầm ống hút xăng, thành thạo chẳng khác gì lão trộm làm nghề mười năm. Tôi không báo cảnh sát, cũng không vạch trần, chỉ lặng lẽ đặt một tấm vé bay sang […]
Trước quầy thu ngân siêu thị, thẻ của tôi không thanh toán được. Phía sau có bảy tám người đang xếp hàng, tất cả đều nhìn tôi chằm chằm. Tôi lục tung cả người, chỉ còn lại ba tệ hai hào. Tôi đành để lại sườn heo. Để lại trứng gà. Cuối cùng chỉ mua […]
VĂN ÁN Từ ngày Tống Thanh Tễ phát hiện Tề Cẩn Chu đã ngoại tình về mặt tinh thần với một nữ sinh viên đại học, cô lập tức châm lửa đốt căn phòng tân hôn của họ. Tiếng còi xe cứu hỏa từ xa đến gần, khi cánh cửa bị đá văng ra, Tề […]
VĂN ÁN Ba giờ sáng. Bên ngoài mưa rất lớn, đập xuống mái che phát ra tiếng “lách tách lách tách”. Tôi ngồi trên chiếc sofa cũ trong phòng khách, không bật đèn. Dù có bật hay không, với tôi cũng như nhau cả. Thế giới của tôi, từ năm năm trước đã hoàn toàn […]
VĂN ÁN Lương tháng của tôi là hai vạn sáu. Mẹ chồng nói với tôi rằng, mỗi tháng tôi nhất định phải nộp hai vạn tiền sinh hoạt, nếu không bà sẽ bảo chồng tôi ly hôn với tôi. Người chồng lương tháng năm ngàn ngồi bên cạnh im lặng gật đầu, tỏ vẻ đồng […]
VĂN ÁN Khi đang rửa bát, tôi vô ý làm vỡ một cái thìa. Mẹ tiện tay chộp lấy cái xẻng, đập vỡ trán tôi. “Rửa cái bát cũng luống cuống chân tay, lát nữa đi là ủi váy cho chị mày, ngày mai sinh nhật nó phải mặc!” Tôi ôm cái trán đang rỉ […]
VĂN ÁN Ta sinh ra đã là một tụ bảo bồn. Chỉ cần ta ăn no uống đủ, trong chum gạo sẽ tự động mọc ra lương thực. Ba năm đại hạn, cả làng nhờ có ta mà chưa từng chết đói một người nào. Cứ thế, ta trở thành tổ tông sống trong ngôi […]
VĂN ÁN Ngày đêm giao thừa, tôi đột nhiên muốn đổi kiểu làm móng, nhưng người quá đông nên phải ghép phòng với người khác. Tôi vừa chọn xong mẫu thì người bên cạnh cũng đến. Cô ta nhìn tôi với vẻ ghê tởm: “Cô cút ra ngoài đi, tôi dị ứng với người nghèo.” […]
VĂN ÁN Con trai của Hoắc Diễn Chu rất ghét tôi, người mẹ kế này. Cứ mỗi lần gặp Hoắc Diễn Chu là nó lại đi//ên cuồng méc tội tôi. “Mẹ kế lại đánh con rồi, m//ông con đau cực kỳ luôn. ” “Mẹ kế cố tình bỏ đói con, bắt con ăn hết thức […]
Bàn ăn, bà mẹ chồng tương lai 48 tuổi e thẹn tuyên bố, bà ấy đã mang thai ba. Cả nhà chưa cưới của tôi vui mừng khôn xiết, nắm tay tôi mà vẽ ra tương lai. “Uyên Uyên, sau này phòng cưới của con với A Phong, cứ để cho mấy đứa em ở […]
VĂN ÁN Tôi tái sinh đúng vào khoảnh khắc vừa mới chào đời. Ở kiếp trước, người bạn thân thiết của mẹ tôi là Lý Ngọc Lan, người mẹ quen khi đi làm thanh niên trí thức, đã nhân lúc mẹ tôi sau sinh mệt lả mà lén bế tôi đi, rồi đổi bằng đứa […]
VĂN ÁN Sau khi mười người chơi trước đều thất bại, hệ thống bảo tôi tự chọn thân phận. “Chọn gì cũng được à?” “Chọn gì cũng được, bạch nguyệt quang cũng được, sư muội cũng được, tùy cô.” Hệ thống uể oải đáp cho có lệ. Những thân phận hot này, mấy người chinh […]
VĂN ÁN Bố mẹ tôi kết hôn đã 36 năm, mỗi người ngủ một phòng riêng. Từ nhỏ, tôi đã quen với sự quạnh quẽ trong nhà, cứ tưởng vợ chồng nào cũng như vậy. Cho đến khi bố bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối, ông dẫn người phụ nữ đó về nhà. […]