Truyện hay mỗi ngày

Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!

Căn Phòng Bị Dọn Sạch

VĂN ÁN Sau khi đi khám thai trở về, vừa đẩy cửa phòng em bé ra, tôi đứng sững lại. Trống không. Không còn một thứ gì. Cũi em bé, xe đẩy, quần áo, bình sữa, bỉm sữa… tất cả những thứ tôi đã mất nửa năm trời tỉ mỉ lựa chọn, tích trữ từng […]

Ám Hiệu Hải Quan

VĂN ÁN Tôi làm việc tại hải quan, mỗi ngày đều kiểm tra không biết bao nhiêu hành lý. Hôm đó, chiếc vali của một nữ Hoa kiều đã thu hút sự chú ý của tôi, trong ngăn bí mật có giấu hai hòn đá trông hết sức bình thường. Cô ta cười giải thích […]

Tướng Ăn Chữa Lành

VĂN ÁN: Bạn trai cũ chê tôi ăn uống mất mặt, tại chỗ đá tôi để bám lấy một thiên kim tiểu thư nhà giàu. Để khiến tôi bẽ mặt trước thiên hạ, anh ta còn lén quay video tôi ngồi xổm nơi góc tường bới cơm rồi đăng lên mạng. Kết quả… tôi nổi […]

Ngày Cha Đến Đòi Con

VĂN ÁN Ngày phủ Tĩnh Nam Hầu bị tịch thu gia sản, cha vì muốn báo ân nên lén đưa đích nữ của Hầu phủ – Thẩm Thu Vân về nhà. Ông bảo ta và Thu Vân đổi thân phận cho nhau. Để tránh người khác nghi ngờ, còn đưa ta đến chùa Vĩnh An […]

Ngày Đọc Di Chúc

VĂN ÁN Khi luật sư đọc đến tên tôi, đôi đũa trong tay mẹ tôi rơi xuống. Không phải vì “đọc đến tên tôi” mà bà kinh ngạc. Mà là vì hai chữ “toàn bộ”. Nhà cửa, tiền gửi ngân hàng, mảnh đất nền nhà cũ đó. Toàn bộ, thuộc về Lâm Tiểu Nam. Lâm […]

Toàn Bộ Thuộc Về Tôi

VĂN ÁN Khi luật sư đọc đến tên tôi, đôi đũa trong tay mẹ tôi rơi xuống. Không phải vì “đọc đến tên tôi” mà bà kinh ngạc. Mà là vì hai chữ “toàn bộ”. Nhà cửa, tiền gửi ngân hàng, mảnh đất nền nhà cũ đó. Toàn bộ, thuộc về Lâm Tiểu Nam. Lâm […]

Bị Kéo Vào Phó Bản Sss, Tôi Gặp Cả Họ Nhà Mình

VĂN ÁN: Lúc bị kéo vào trò chơi kinh dị, trong tay tôi vẫn còn xách nửa quả dưa hấu. Hệ thống thông báo tôi đã tiến vào một phó bản cấp SSS cực khó. Nghe nói đây là phó bản có tỷ lệ tử vong cao nhất, NPC bên trong tên nào tên nấy […]

Bốn Vé Hạng Nhất Bị Hủy

VĂN ÁN Đồng nghiệp nhờ tôi đặt giúp 4 vé máy bay hạng nhất, mỗi vé 12.000 tệ. Anh ta vỗ ngực nói: “Tiền chuyển cho cô ngay.” Tôi ứng trước 48.000 tệ, kết quả đợi suốt ba ngày. Tôi nhắc lần thứ nhất, anh ta nói: “Bận quá quên mất.” Nhắc lần thứ hai, […]

Con Quạ Nhỏ Và Thái Tử Phượng Hoàng

VĂN ÁN: Ta tên là Huyền Chiêu Chiêu, một con quạ nhỏ đã sống năm trăm năm. Sở thích của ta chỉ có một: mỗi trăm năm đi nhổ lông phượng của Thái tử thiên giới Diễm Việt—dùng để lợp nhà. Hắn phong tư như lan như ngọc ư? Liên quan gì đến ta. Ta […]

Con Mèo Nói Chuyện

VĂN ÁN Ngày thứ ba sau khi bị sa thải, tôi nhét năm mươi tệ cuối cùng trong túi, ngồi trên chiếc ghế dài trong công viên, ăn một bát mì gói đã nguội ngắt. Một con mèo hoang xám xịt lặng lẽ nhảy lên ghế, rồi nhẹ nhàng đáp xuống đùi tôi, dùng cái […]

Tình Cổ

VĂN ÁN Đối tượng liên hôn uống cốc Trà Chanh Mật Tuyết (Mixue) tôi đưa cho xong, quay sang yêu thương tôi đến mức điên cuồng. Anh ta hỏi tôi đã bỏ gì vào trong nước chanh. Tôi trêu anh: “Đặc sản Miêu Cương nhà em – Tình Cổ (bùa yêu) đấy.” Vì tôi, Phương […]

Con Quạ Năm Trăm Năm

VĂN ÁN: Ta tên là Huyền Chiêu Chiêu, một con quạ nhỏ đã sống năm trăm năm. Sở thích của ta chỉ có một: mỗi trăm năm đi nhổ lông phượng của Thái tử thiên giới Diễm Việt—dùng để lợp nhà. Hắn phong tư như lan như ngọc ư? Liên quan gì đến ta. Ta […]

Vua Zombie Nhát Gan Và Lính Đánh Thuê Lạnh Lùng

VĂN ÁN: Vì ngủ nướng mà tôi lạc khỏi đại đội zombie, rồi bị lính đánh thuê bắt về làm thí nghiệm. Kết quả là vì tôi quá nhát gan, chẳng giống zombie chút nào, nên sau khi bị ném khỏi căn cứ, tôi không còn chốn nào để đi, đành tiện tay túm đại […]

Ngày Bà Ta Kiện Tôi

VĂN ÁN Ly hôn được hai năm lẻ ba ngày, mẹ chồng cũ kiện tôi. Tội danh: Không phụ dưỡng người già. Đơn kiện được gửi thẳng đến quầy lễ tân công ty tôi. Tiểu Lưu bên hành chính cầm phong bì màu xi măng, vẻ mặt như vừa gặp ma. “Chị Giang, cái này… […]

Số Dư Khiến Tôi Run Tay

VĂN ÁN Sau khi nghỉ hưu, tôi chắt chiu tiết kiệm, để dành được 2 triệu tệ. Con gái tôi luôn bóng gió hỏi tôi có bao nhiêu tiền tích lũy. Trong lòng tôi chợt căng lại, bèn thuận miệng nói: “Chỉ có 220 nghìn thôi, vừa đủ dưỡng già.” Ngày hôm sau, con rể […]

Hai Triệu Tệ Và Một Tấm Thẻ Ngân Hàng

VĂN ÁN Năm 1986, tôi bị kéo đi xem mắt.  Ngày gặp mặt, người đàn ông ấy nhìn tôi một cái rồi cúi đầu, chẳng nói lấy mấy câu.  Ngày thứ ba, bà mối đến tận cửa: “Người ta chê cô đen quá, không ưng rồi. ” Tôi thở phào nhẹ nhõm, coi như chuyện […]

Thiên Kim Đông Bắc

VĂN ÁN Tôi là thiên kim tiểu thư thật sự của một gia tộc hào môn Hong Kong, nhưng lại bị thất lạc ở vùng Đông Bắc.  Ngày bố tìm được tôi, tôi đang ở ngoài sân hì hục muối dưa cải.  “Con gái ta chịu khổ rồi, mau theo bố về nhà thôi!” Thế […]

Đêm Đỏ Thành Tang

VĂN ÁN Đêm tân hôn, hắn đem ta tặng cho doanh trại quân lính Ta mặc bộ hỉ phục đỏ rực, chờ Thẩm Tẫn. Nến hỷ đã cháy được một nửa, cửa mở ra. Người bước vào không phải hắn. Mà là bốn binh sĩ, sắc mặt lạnh cứng. “Thế tử có lệnh, đưa phu […]

Năm Ấy Tôi Hai Mươi

VĂN ÁN Năm 1986, tôi bị kéo đi xem mắt. Ngày gặp mặt, người đàn ông ấy nhìn tôi một cái rồi cúi đầu, chẳng nói lấy mấy câu. Ngày thứ ba, bà mối đến tận cửa: “Người ta chê cô đen quá, không ưng rồi. ” Tôi thở phào nhẹ nhõm, coi như chuyện […]

Tính Với Tôi, Tôi Tính Lại

VĂN ÁN Trước khi cưới, mẹ chồng hỏi lương tôi, tôi thành thật nói thu nhập 13.000 tệ một tháng. Ngay ngày thứ hai sau hôn lễ, bà ta rạng rỡ đề nghị: “Con dâu này, con ở căn nhà mẹ mua đứt bằng tiền mặt, mỗi tháng trả 6.500 tệ tiền thuê nhà nhé.” […]

Bí Mật Sau Lựa Chọn

VĂN ÁN Ngày ly hôn, chồng cũ là Chu Hạo Nhiên cười lạnh rút bản thỏa thuận ra. “Nếu muốn con trai thì phải ra đi tay trắng, còn nếu muốn tiền thì đừng hòng gặp lại thằng bé nữa.” Tôi nhìn con trai tám tuổi của mình, Chu Tử Ngang. Thằng bé cúi đầu, […]

Tình Cũ Xin Dừng

VĂN ÁN Ta và Lục Trì Chu ân ái suốt một đời. Cùng nhau nương tựa nhiều năm, gây dựng nên cơ nghiệp to lớn. Nhưng có một chuyện, ta đã giấu hắn nửa đời người. Năm ấy trong yến tiệc thưởng hoa, người hắn vừa gặp đã đem lòng yêu không phải ta, mà […]

Giọng Nói Trong Đầu Anh

VĂN ÁN Tôi định ly hôn với người chồng “tảng băng” kết hôn đã ba năm, anh nộp đủ tiền lương mỗi tháng, quà cáp ngày lễ lớn chẳng thiếu bao giờ, nhưng con người thì lại lạnh lùng như một khối băng không thể sưởi ấm.  Mẹ chồng khuyên tôi: “Đàn ông mà, nhất […]

Từ Bạn Thân Đến Người Dưng

VĂN ÁN: Tôi và Trần Dữ Châu làm bạn thuần túy suốt hai mươi sáu năm. Nam nữ khác biệt, mà anh ta lại là một kẻ lông bông không biết tự ngủ một mình. Vì vậy mỗi lần anh ta yêu đương, tôi đều chủ động cắt liên lạc. Sinh nhật hai mươi bảy […]