Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
Ngày thi cuối kỳ, tôi bị giám thị chặn lại ngoài phòng thi. Cô ta nói tôi nhiều lần trốn học, điểm quá trình bị chấm về 0, không có tư cách tham gia kỳ thi. Thế nhưng người bạn cùng phòng cũ vốn luôn bất hòa với tôi, ngày nào cũng ngủ tới hai […]
VĂN ÁN Trong lúc ăn cơm, Hứa Ngạn Thành đột nhiên buông đũa, nhìn tôi và hỏi: “Triệu Phi Hổ là ai?” Đôi đũa trên tay tôi khựng lại giữa không trung. Tim tôi lỗi mất một nhịp. Triệu Phi Hổ. Cái tên này là một nhân vật hư cấu mà tôi và Lộc Ninh […]
VĂN ÁN: Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết đã ba năm, ta trở thành thị nữ câm của vị ma tôn bệnh kiều khét tiếng trong giới tu tiên. Ma tôn ghét nhất việc có kẻ chỉ tay năm ngón với hắn. Người xuyên sách trước đó từng định dùng hệ thống để chinh phục […]
VĂN ÁN Ngày tôi thay chị gái gả vào núi sâu, cả nhà không một ai ra tiễn. Chị mặc chiếc áo bông mới tôi dành dụm tem vải suốt ba năm đổi được, trốn trong gian bếp cười. “ Hừ, mạng cô cứng hơn tôi, trong núi khổ cực, cô chịu đựng được mà.” […]
VĂN ÁN “Người anh em đồng ngũ mượn tôi 50.000 tệ, mười năm không trả. Tôi hoàn toàn chết tâm, coi như số tiền đó đem đi cho chó ăn. Hôm nay đi hủy chiếc thẻ cũ dùng để chuyển khoản cho cậu ta năm đó, muốn triệt để khép lại quá khứ. Nhân viên […]
VĂN ÁN Ông nội sắp tắt thở, vẫn cố nắm chặt tay luật sư, muốn để lại toàn bộ bảy căn nhà cho chú út. Ba tôi khóc đến xé lòng xé dạ. Còn tôi… lại bật cười. Thím út liếc tôi một cái đầy đắc ý, ánh mắt như đã thấy trước cảnh mình […]
VĂN ÁN Ngày tôi thay chị gái gả vào núi sâu, cả nhà không một ai ra tiễn. Chị mặc chiếc áo bông mới tôi dành dụm tem vải suốt ba năm đổi được, trốn trong gian bếp cười. “ Hừ, mạng cô cứng hơn tôi, trong núi khổ cực, cô chịu đựng được mà.” […]
VĂN ÁN Chồng tôi thực hiện “chế độ AA tuyệt đối” với tôi. Uống một ngụm nước nóng: một hào. Dùng máy giặt một lần: hai tệ. Ngày tôi mang thai tám tháng, tôi lấy ra những đồng tiền lẻ đã dành dụm được nhờ làm đồ thủ công. “Chồng ơi, em muốn ăn một […]
VĂN ÁN VĂN ÁN: Sau khi tận thế giáng xuống, cả nhà đều biến dị — chỉ mình tôi vẫn là người bình thường! Tận thế ập đến, cả nhà tôi đều biến dị. Ba tôi biến thành dị năng giả, tay không xé nát xe tăng, một mình xé xác Thi Hoàng. Mẹ tôi […]
VĂN ÁN 197 phiếu. Toàn công ty có 203 người, thì 197 người bầu cho tôi. Một con số y hệt như năm ngoái. Năm ngoái, sếp Chu gọi tôi vào văn phòng. “Tiểu Tô à, hoàn cảnh gia đình Tiểu Trương không tốt, em nhường suất này được không?” Tôi đã nhường. Năm nay, […]
VĂN ÁN Ngày mẹ tôi tái hôn, con gái của cha dượng chặn ngay cửa Cục Dân chính, lên tiếng trước mặt bàn dân thiên hạ. “Dì ơi, tiền lương hưu và nhà cửa của bố cháu thì phải công chứng trước khi cưới, của ai người nấy giữ.” Mẹ nhìn tôi, trong mắt đầy […]
Bố tôi là giáo sư toán học của một trường đại học danh tiếng. Mẹ tôi là một thiên tài vật lý lừng danh khắp cả nước. Còn tôi, chỉ là một đứa trẻ bình thường, chẳng có gì nổi bật. Khi họ phát hiện ra rằng tôi lên ba mà dù thế nào cũng […]
“Làm giám định quan hệ cha con đi.” Tôi vừa dỗ con ngủ xong, Trần Hạo đã đưa một tờ đơn đến trước mặt tôi. Ngày đầu tiên hết kỳ ở cữ. Bốn mươi hai ngày. Tôi đã chịu đựng những lần cho con bú lúc ba giờ sáng, chịu đựng cơn đ/ au căng […]
Mẹ chồng nhân lúc tôi không có ở nhà, đã chuyển hết 1 triệu tiền của hồi môn của tôi đi. Nói là để trả tiền đặt cọc mua nhà cho em chồng. Tôi không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không gọi 110. Bởi vì trong tay tôi có một thứ còn hữu dụng […]
Ngày bản thỏa thuận ly hôn được gửi đến, màn hình điện thoại đang đẩy lên một tin tức tài chính: Chủ tịch tập đoàn Cố thị Cố Thừa Tiêu cùng tình mới tham dự tiệc từ thiện, đàng gái nghi vấn đã m/ ang th/ ai. Trong ảnh đính kèm, anh ôm lấy người […]
Tôi là ma hoàn nổi danh ở địa phủ. Diêm Vương vì muốn tống khứ tôi đi, trong một đêm liền nhét cho tôi một mệnh cách thiên kim của phủ Trấn Bắc Vương. Vừa đầu thai hạ sinh, tôi đã trơ mắt nhìn bà vú định tráo đổi tôi. May mà cô chị em […]
Khi tôi vừa tốt nghiệp đại học, mẹ tôi lâm bệnh, tôi đã xin nghỉ việc để chăm sóc bà suốt hai tháng trời. Ngày ra viện, tôi đang nấu cơm cho bà thì bà đột nhiên bảo: “Sau này con có con cái thì đừng trông mong gì vào việc mẹ sẽ chăm sóc […]
Từ nhỏ tôi đã mê sống màu mè. Thằng em họ cười nhạo tôi “không có hàng”, tôi liền trở tay nhét cái ấm tử sa của ông nội vào trong quần, nhếch môi cười tà mị: “Của tao còn to hơn của mày.” Nó lập tức quỳ sụp xuống dập đầu tại chỗ, khen […]
VĂN ÁN Mẹ chồng nhân lúc tôi không có ở nhà, đã chuyển hết 1 triệu tiền của hồi môn của tôi đi. Nói là để trả tiền đặt cọc mua nhà cho em chồng. Tôi không khóc, không làm ầm ĩ, cũng không gọi 110. Bởi vì trong tay tôi có một thứ còn […]
VĂN ÁN Mẹ tôi là giáo sư đại học, bà luôn nói điều hối hận nhất đời này chính là gả cho người bố nổi lên nhờ livestr/ eam bán hàng của tôi. “Đầy mùi đồng tiền, thô tục không chịu nổi.” Sau đó, họ ly hôn. Kiếp trước tôi đã chọn đi theo người […]
VĂN ÁN Tháng Chạp năm 1975, tôi sả/ y th/ ai trong bệnh viện quân khu. Khi y tá ra ngoài tìm chồng tôi là Thẩm Vọng Chu để ký tên, anh đang đứng ở cuối hành lang gọi điện thoại: “Dao à, em đừng khóc nữa, phiếu sữa bột để anh nghĩ cách…” Ký […]
VĂN ÁN Phòng sinh, 1 giờ 15 phút sáng. Tôi vừa mới chào đời. Chỉ một lát nữa thôi, sẽ có một y tá tên là Chu Quế Phương bước vào bế trộm tôi đi, đổi tôi với đ/ ứa tr/ ẻ nhà người khác. Kiếp trước bà ta đã thành công. Tôi sống khổ […]
VĂN ÁN Năm ấy chị tôi q/ u/ ỳ xuống, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy gấu áo tôi mà van xin tôi gả thay. Chị khóc đến lạc cả giọng, nói cuộc sống trong núi khổ lắm, sức chị yếu không chịu nổi. Mẹ tôi đứng bên cạnh lau nước mắt, cha […]
VĂN ÁN: Mười năm sau ngày tận thế, tôi đã vô số lần thoát chết trong gang tấc, cuối cùng cũng tìm được cô bạn thân đã thất lạc nhiều năm. Cô ấy có một người bạn trai rất mạnh, hai người thân thiết khăng khít. Nhưng đúng lúc ấy, tôi lại nhìn thấy những […]