Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
VĂN ÁN Khi ảnh gi/ ườ/ ng chiếu của Tạ Nghiễn Chu lần nữa chiếm trọn top tìm kiếm nóng ở Cảng Thành. Tôi thành thạo chụp màn hình lưu lại, tiện tay gửi cho anh đường link một căn biệt thự nhìn ra sông vừa mới xem trúng. “Mua hai căn. Tôi một căn, […]
VĂN ÁN Tôi bán mochi thủ công trong công viên, một cái giá mười nghìn tệ, vậy mà ngày nào cũng bị tranh mua. Bởi vì tôi bán mochi “đậu thai”, ăn vào là có thể mang thai ngay. Còn có thể chọn sinh con kiểu gì: thêm lòng đỏ kép thì sinh song thai, […]
VĂN ÁN NGÀY ĐÍNH HÔN, NHÀ TRAI ĐÒI THÊM 6 NGƯỜI VÀO SỔ ĐỎ Sáu cái tên. Món cá của tiệc đính hôn còn chưa kịp được dọn lên bàn, mẹ chồng tương lai Lưu Quế Phấn đã rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu. “Tiểu Hòa, nhân lúc hôm nay mọi […]
VĂN ÁN Mỗi dịp Tết đến, mẹ chồng đều dẫn cả gia đình cô em chồng tới nhà tôi ăn chực uống chực suốt một tháng. Trong khoảng thời gian đó, bố chồng khinh thường tôi,mẹ chồng chèn ép tôi,hai đứa con của cô em chồng thì càng quá đáng hơn, bắt nạt con gái […]
VĂN ÁN Trước khi về nhà nghỉ hè, tôi tự gieo cho mình một quẻ. Quẻ tượng chỉ ra: mặc kệ đời, nằm ườn buông xuôi, cả đời vô lo. Hay quá, đúng ý tôi! Dù vì bát tự đặc biệt mà bị gửi nuôi ở đạo quán nhiều năm, tôi cũng thấy chẳng sao. […]
VĂN ÁN Tiền thách cưới thương lượng suốt ba tháng, cuối cùng chốt ở mức 33.000 tệ (~125 triệu đồng) . Ở chỗ chúng tôi, đó chỉ là mức bình thường theo phong tục. Không ngờ vừa quay lưng đi, mẹ chồng tương lai đã chạy đi tố cáo tôi nhận sính lễ quá cao. […]
VĂN ÁN NGÀY ĐÍNH HÔN, NHÀ TRAI ĐÒI THÊM 6 NGƯỜI VÀO SỔ ĐỎ Sáu cái tên. Món cá của tiệc đính hôn còn chưa kịp được dọn lên bàn, mẹ chồng tương lai Lưu Quế Phấn đã rút từ trong túi xách ra một tập tài liệu. “Tiểu Hòa, nhân lúc hôm nay mọi […]
VĂN ÁN Đám tang bà nội của chồng. Tôi vì s/ ảy th/ ai nên đến muộn đúng một phút, vậy mà anh ta liền để sư muội của mình thế chỗ tôi. Khi tôi nén đau chạy tới, cô em chồng vội vàng kéo tôi lên phía trước. “Chị dâu cuối cùng cũng tới […]
VĂN ÁN Cửa không khóa. Tôi xách vali đứng trước cửa nhà mình, chìa khóa trong tay còn chưa kịp lấy ra. Cửa chỉ khép hờ. Đèn phòng khách đang bật. Trên bàn trà đặt nửa cốc nước, thành cốc còn dính vệt sữa. Tôi đi công tác ba tháng. Căn nhà này lẽ ra […]
VĂN ÁN Thẻ bỗng dưng nhiều thêm tám triệu, tôi lập tức gửi kỳ hạn “ch/ ếc”, sáng hôm sau điện thoại n/ ổ tung Tôi đến ngân hàng gửi ba nghìn tệ. Giao dịch viên quẹt thẻ xong, sắc mặt bỗng thay đổi, ánh mắt nhìn tôi cũng khác hẳn. “Thưa chị, trong thẻ […]
Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên tôi làm là lập tức hủy toàn bộ thẻ ngân hàng của mình. Chỉ vì kiếp trước, số dư trong thẻ của tôi luôn biến thành con số 0 một cách khó hiểu. Dù là tiền sinh hoạt phí bố mẹ vừa chuyển, hay tiền học bổng tôi […]
Sau khi bị sếp ép tăng ca vào dịp Tết Nguyên Tiêu, tôi mua hẳn một con gà xé nguyên con để tự bù đắp cho mình. Nghe nói tôi một mình đón lễ, ông chủ chu đáo tặng tôi mấy cái chân gà kho. Còn đặc biệt nhấn mạnh, đây là chân gà được […]
Khu chung cư cũ nơi bố mẹ tôi ở không có chỗ sạc cho xe ba bánh điện. Để tiện cho hai người bán rau, tôi bỏ ra 200 nghìn tệ lắp 3000 trụ sạc. Hôm Nguyên Tiêu, bố mẹ tôi năm giờ sáng đã đi nhập rau. Vừa xuống lầu, một trận ồn ào […]
Khi bạn trai tôi quen bạn gái mới, tôi – người đã nằm l/ iệt trên giường suốt bảy năm – bỗng nhiên tỉnh lại. Bác sĩ gọi Vệ Đình Châu đến trước giường bệnh, hỏi tôi còn nhớ anh không. Tôi gật đầu. Tôi nhớ năm hai mươi lăm tuổi, vì cứu anh mà […]
Ngày cưới của em gái, tôi từ phòng tập võ dưới hầm bò lên định xem náo nhiệt. Ai dè vừa thò mặt ra đã bị đám người đón dâu tóm sống, ấ/ n cổ ép mặc váy cưới rồi l/ ôi xềnh xệch tới lễ đường. Ngước mắt nhìn lên, cả cái sảnh lớn […]
Ngày tôi kết hôn, Thiếu tướng quân khu Hoắc Uyên vì cướp dâu mà trực tiếp đ/ âm xe vào xe hoa. Hắn kéo tôi ra khỏi xe. Nhìn tôi khi đó đang mất trí nhớ, hắn giấu đi niềm vui cuồng nhiệt nơi đáy mắt, run giọng nói rằng hắn là người yêu của […]
Mẹ tôi gọi điện nói Giang Hàn gửi tới một giỏ cua biển, bảo tôi về nhà ăn. Đã một năm rưỡi rồi, lần nữa nghe thấy cái tên này, tôi sững sờ hồi lâu. Thế nhưng giọng anh vẫn quen thuộc, còn mang theo chút trêu chọc. “Giận dai vậy à?” “Về nhanh đi, […]
Tôi được 637 điểm, đăng ký vào Đại học Khoa học Chính trị và Pháp luật Hoa Đông. Nhưng tin nhắn trúng tuyển lại ghi: Học viện Kỹ thuật Nghề Vĩnh Châu. Hệ ba năm, cao đẳng. Tôi cầm điện thoại lao vào bếp. “Mẹ, nguyện vọng của con bị đổi rồi!” Mẹ không ngẩng […]
Mang thai tám tháng, tôi bị người ta đ/ ẩy từ tầng hai xuống, má0 chảy không ngừng. Thẩm Nghiên phát đi/ ên ôm tôi đến bệnh viện, mời chuyên gia hàng đầu đến ph/ ẫu thu/ ật cho tôi, may mà giữ được đ/ ứa b/ é. Khi mở mắt ra lần nữa, con […]
Tuần đầu tiên sau khi trọng sinh, tất cả mọi người trong đại viện đều phát hiện Hạ Dao đã thay đổi. Cô không còn dậy từ năm giờ sáng để chuẩn bị bữa sáng dinh dưỡng cho hai đ/ ứa tr/ ẻ, thúc giục chúng học bài. Không còn mỗi ngày đứng chờ ngoài […]
Con trai nói thằng b/ é muốn ăn sườn, tôi bảo Triệu Thành tan làm nhớ mua một ít về. Anh ta nói biết rồi. Thế nhưng đến tối lại tay không trở về. Miệng còn lẩm bẩm: “Hai mươi lăm một cân đắt quá, bớt ăn một bữa cũng có ch/ ếc đâu, hôm […]
VĂN ÁN Ngày tôi kết hôn, Thiếu tướng quân khu Hoắc Uyên vì cướp dâu mà trực tiếp đ/ âm xe vào xe hoa. Hắn kéo tôi ra khỏi xe. Nhìn tôi khi đó đang mất trí nhớ, hắn giấu đi niềm vui cuồng nhiệt nơi đáy mắt, run giọng nói rằng hắn là người […]
VĂN ÁN Giúp cậu chống đỡ quán mì mười hai năm, ông sang tên tiệm cho anh họ Ngày cậu sang tên quán mì cho anh họ, tôi đang ở sau bếp nhào bột. Một trăm hai mươi cân bột mì, tôi nhào từ bốn giờ sáng đến bảy giờ. Giống như mỗi một ngày […]
VĂN ÁN Chị gái tôi tốt nghiệp, bày năm mươi bàn tiệc. Còn tôi nhận được, là một lá thư luật sư. Nguyên đơn ghi trên thư luật sư, là mẹ tôi. Tôi đọc đi đọc lại ba lần. Giấy trắng mực đen, yêu cầu tôi trong vòng ba mươi ngày phải dọn khỏi căn […]