Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
Lì xì khai xuân của công ty, tôi nhận được một chiếc bao “rỗng”. Và thế là, tôi nghỉ việc. Khi tôi bóc bao lì xì,bên cạnh tôi Lưu Sướng đang đếm tiền. Một nghìn tám trăm tám. Anh ta giơ sáu tờ tiền một trăm mới tinh lên lắc lắc. “Bao lì xì chị […]
Gần đến ngày khai giảng, nhóm phụ huynh của lớp con trai tôi vốn im ắng đã lâu bỗng thông báo tối nay sẽ họp phụ huynh đầu tiên của học kỳ này. Yêu cầu: cả bố lẫn mẹ đều phải có mặt. Bên dưới là một loạt tin nhắn “đã nhận”. Tôi đang định […]
VĂN ÁN: Khi ta đang bắt nạt Đại sư tỷ, bỗng thấy trên đỉnh đầu nàng hiện lên một hàng chữ đang cuộn. Chúng nói rằng, Đại sư tỷ là con gái của Thiên Đạo. Còn ta là tiểu sư muội độc ác sắp bị loại khỏi cuộc chơi. Ta kinh hãi nhìn Đại sư […]
VĂN ÁN “Xin lỗi cô, thẻ này không đủ số dư.” Tôi khựng lại, vội vàng đổi sang một chiếc khác: Đèn đỏ lại bật lên: “Rất tiếc, thẻ này cũng đã hết hiệu lực.” “…Cái gì?” Tôi cố giữ nhịp thở, gọi cho chồng: “Anh à, lương vẫn chưa phát sao? Sữa của con […]
VĂN ÁN Lúc anh ta nói ly hôn, tôi vừa gắp một miếng thịt kho tàu lên. “Ly hôn đi.” Giang Chữ đặt đũa xuống, giọng điệu thản nhiên như thể đang thông báo ngày mai sẽ đi công tác. Tôi cắn một miếng thịt, nhai hai cái rồi nuốt xuống. “Được.” Anh ta ngẩn […]
VĂN ÁN Mẹ tôi đi sang nhà thanh mai trúc mã xem náo nhiệt, sau khi xem mắt đối tượng của anh ta về thì quay sang mắng tôi xối xả. Bà hậm hực than vãn:“Con sao mà ngu thế, năm nào mẹ cũng bảo con đi nhờ xe Chu Vũ về thành phố làm […]
VĂN ÁN Lúc ch/ ếc tôi chẳng chịu chút đau đớn nào. Sau khi gói xong món bánh trôi mà chồng thích ăn, tôi định nằm trên ghế bập bênh nghỉ ngơi một chút, nhưng rồi mãi mãi chẳng thể mở mắt ra được nữa. Tôi muốn để lại cho Tạ Từ một lời trăng […]
Ba rời đi đã tám năm. Mỗi năm đêm Giao thừa, ông đều bày hai phần cơm. Còn tôi, suốt tám năm, chưa từng quay về lấy một lần. Tôi bê chiếc thùng giấy từ gác mái xuống, mở ra thì phát hiện bên trong có chín mươi sáu lá thư. Tất cả đều gửi […]
Chồng là đại gia hàng đầu. Nhưng trong giới thượng lưu, Tô Chi Ý lại là một trò cười. Bởi vì tiền tiêu vặt một tháng của cô chỉ có một trăm tệ, vĩnh viễn không bao giờ nhiều hơn một đồng.
VĂN ÁN Bán nhà đi.” Bố đặt đũa xuống. Giọng rất bình thản, như đang nói ngày mai sẽ mưa. Tôi sững người. “Hả?” “Nhà, bán.” Ông cầm cốc nước uống một ngụm, “Thiếu tiền, cần gấp.” Năm triệu. (~20 tỷ) Căn nhà duy nhất của gia đình tôi. Căn nhà mà mẹ đã trả […]
VĂN ÁN Ba rời đi đã tám năm. Mỗi năm đêm Giao thừa, ông đều bày hai phần cơm. Còn tôi, suốt tám năm, chưa từng quay về lấy một lần. Tôi bê chiếc thùng giấy từ gác mái xuống, mở ra thì phát hiện bên trong có chín mươi sáu lá thư. Tất cả […]
VĂN ÁN Dưỡng muội nói nàng là “Thi Tiên” chuyển thế. Mỗi lần yến tiệc, ta vừa làm xong một bài, nàng đã có thể nối tiếp mười bài, bài nào cũng được mọi người tán thưởng. Cho đến yến tiệc mừng vạn thọ của Thái hậu, ta – đệ nhất tài nữ kinh thành […]
VĂN ÁN Khi Tin tức tôi bị sa thải truyền đến tai nhà chồng, bố chồng tôi tức tốc lái xe xuyên đêm tìm đến. “Đã không có việc làm rồi à? Thế thì ly hôn đi, con trai tôi không nuôi nổi loại phế vật.” Ông ta ném tờ đơn ly hôn lên bàn, […]
VĂN ÁN Khi mẹ tôi mặc bộ sườn xám đỏ không mấy vừa vặn để gả cho lão Trần – người vẫn bị gọi là “Ác quỷ núi Bắc”, trong bụng bà đã mang theo món nợ nghiệt ngã tròn ba tháng. Để lấp đầy cái hố nợ c/ ờ bạ/ c khổng lồ của […]
VĂN ÁN Món khai vị của bữa cơm tất niên còn chưa kịp dọn lên bàn, em dâu tương lai đã cười hỏi tôi khi nào thì dọn đi. Cả bàn ăn, đũa của mọi người đều khựng lại giữa không trung. Mẹ chồng Trương Quế Phân bưng đĩa cá kho vừa mới ra khỏi […]
VĂN ÁN Chồng là đại gia hàng đầu. Nhưng trong giới thượng lưu, Tô Chi Ý lại là một trò cười. Bởi vì tiền tiêu vặt một tháng của cô chỉ có một trăm tệ, vĩnh viễn không bao giờ nhiều hơn một đồng.
VĂN ÁN: Sau khi du hành trở về tông môn, thứ ta nhìn thấy chỉ là sư phụ đã hóa thành một vũng bùn máu. Toàn thân người không còn một chiếc xương nào, các vị sư huynh sư tỷ cũng không rõ tung tích. Sư nương tuổi già ngồi trước thi thể ấy, giọng […]
VĂN ÁN Mẹ tôi đi sang nhà thanh mai trúc mã xem náo nhiệt, sau khi xem mắt đối tượng của anh ta về thì quay sang mắng tôi xối xả. Bà hậm hực than vãn:“Con sao mà ngu thế, năm nào mẹ cũng bảo con đi nhờ xe Chu Vũ về thành phố làm […]
VĂN ÁN “Báo cáo! Bắt được một ‘sinh vật không rõ lai lịch’!” Một chú mặc đồ xanh, xách tôi từ trong đám cỏ cao ngang thắt lưng lên. Phía sau chú ấy, là một người đàn ông khác còn cao hơn, lạnh hơn. Ánh đèn chói mắt, chiếu gương mặt anh ta trắng bệch […]
Năm lên ba tuổi, có một vị cao nhân sờ xươ/ ng đ/ ầu tôi rồi phán rằng: “Con bé này mạng h/ èn, không gánh nổi tài lộc. Mỗi năm tối đa chỉ được phát cho nó 6 đồng 6 thôi. Thừa ra một xu cũng phải lấy m/ ạng mà đền.” Thế là […]
Tết về nhà, tôi lì xì cho mẹ một bao đỏ lớn 18.888 tệ (~ 71,9 tri?ệu VNĐ), quay đi một cái chị dâu cũng nhét vào tay tôi một bao lì xì mỏng dính. Tôi vui mừng khấp khởi định mở ra xem, thì bị chị ta ngăn lại: “Niệm Niệm, cái này không […]
Trong tiệc cưới của em họ, tôi mừng phong bì một vạn tệ, nhưng lại bị cô dâu dùng đầu ngón tay đẩy trả lại ngay trước mặt mọi người. “Anh họ, anh kiếm nhiều tiền ở thành phố lớn mà chỉ mừng có một vạn thôi à?” Giọng cô dâu không lớn, nhưng cả […]
Tiền thưởng cuối năm nay, tôi nhận được 800 tệ. Khi cô kế toán đưa phong bao cho tôi, còn đặc biệt hạ thấp giọng dặn dò:”Chị Thẩm, năm nay tình hình khó khăn, chị đừng để bụng nhé.” Tôi mỉm cười, không nói gì. Mở ra xem, tám tờ một trăm tệ mới tinh, […]
VĂN ÁN Ba tôi là người Đông Bắc chính gốc, còn mẹ tôi là một cô gái Thượng Hải đài các, kiêu kỳ. Họ kết hôn ba mươi năm, thì suốt ba mươi năm ấy, mẹ tôi mắng ông không có tiền đồ. Cho đến khi công ty của mẹ phá sản, nợ ngập đầu […]