Truyện hay mỗi ngày

Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!

Bài Học Đắt Giá Của Một Nhân Viên Sale

Tôi đang xem xe ở showroom 4S, phía sau có nhân viên sale đang livestream bán hàng. Bất chợt, tôi nghe anh ta đọc một dòng bình luận:”Ha ha, không phải cứ mặc đồ lông thú với tất đen đều là ‘phòng nhì’ đâu, tất cả đều là khách hàng quý tộc của chúng tôi […]

Sau Ở Cữ, Tôi Quyết Định Rời Đi

“Tôi là mẹ chồng chị chứ không phải người ở! Đừng có đem chuyện dưỡng lão ra mà đe dọa tôi! Đường xuống hoàng tuyền không phân biệt già trẻ đâu, biết đâu chị còn ch e c trước tôi đấy!” Tôi bàng hoàng nhìn bà mẹ chồng đột nhiên nổi trận lôi đình, mà […]

Trốn Tìm Đêm Giao Thừa

Trong dịp Tết, bà nội bệnh nặng bỗng nhiên hồi quang phản chiếu, tinh thần phấn chấn muốn dẫn cả nhà cùng chơi trốn tìm. Chúng tôi đều tuân thủ luật chơi, muốn chơi cùng bà cho thật vui, nhưng bà lại không biết mệt, cứ nhất định đòi làm “ma” đi bắt người. “He […]

Tiền Đã Về Tài Khoản

VĂN ÁN Điểm thi đại học của tôi 690, tôi từ bỏ 985 , theo bạn trai Chu Dữ vào học cao đẳng. Ai cũng tưởng tôi yêu anh ta đến phát điên. Trong lễ khai giảng, anh ta khoác vai tình mới, tuyên bố trước bàn dân thiên hạ rằng tôi chỉ là trò […]

Ba Con Tôm Chỉ Là Cái Cớ

Chồng tôi bóc ba con tôm cho nữ quán quân doanh số của công ty, tôi chọn ly hôn. Nữ thư ký lạnh lùng của chồng vì muốn ký được hợp đồng trị giá hơn trăm triệu mà bận đến mức không có thời gian ăn cơm. Chồng tôi tiện tay bóc cho cô ta […]

Nghiệp Hoả Thiêu Tịnh Thổ

VĂN ÁN: Ta là thần nữ cuối cùng của tộc Bà Sa. Ngàn năm trước, tộc Bà Sa lấy thân mình tế hiến trời đất. Nhờ vậy mới đổi lấy trăm đời an yên cho tam giới. Ngàn năm sau. Tiểu đồ đệ của Đế Tôn nhìn vùng đất Bà Sa, ánh mắt tràn đầy […]

Ngày Kết Hôn, Tôi Bị Ép Gấp 9999 Thỏi Vàng Giấy

Ngày kết hôn, tôi dâng trà cho mẹ chồng, bà ta lại đưa cho tôi một xấp giấy vàng mã: “Muốn bước chân vào cửa nhà họ Lâm này? Quỳ xuống đây gấp đủ 9999 cái kim nguyên bảo (thỏi vàng giấy) đi, thiếu một cái thì đừng hòng thành thân!” Tôi ngơ ngác nhìn […]

Lão Tổ Tông Đi Xin Trợ Cấp

VĂN ÁN: Ta là một con rùa già vạn năm, thành tinh từ trước ngày lập quốc. Vì lăn lộn thảm quá, ta bèn tới nha môn phường xin trợ cấp hộ nghèo. Người tiếp nhận hồ sơ là một con thỏ vừa mới hóa hình, vẻ mặt khinh khỉnh: “Tứ chi lành lặn sao […]

Ngoại Lệ Không Phải Em

Hạ Dữ Sinh phát hiện tôi không còn chuyện gì cũng bàn bạc với anh nữa. Công ty có cơ hội cử đi công tác nước ngoài, tôi ký xong tên mới chợt nhớ ra chưa hỏi ý kiến anh. Đám cưới của bạn thân mời dẫn bạn trai tham dự, tôi một mình đến […]

Ơn Nghĩa Đến Đây Là Hết

Vừa ăn Tết xong, bố mẹ đã mếu máo gọi điện cho tôi, nói rằng đất đai ở quê sắp mất trắng rồi. Tôi lập tức xin nghỉ việc, vượt đêm trở về, vừa vặn thấy tên bí thư chi bộ thôn đang nghênh ngang ném bản thỏa thuận trước mặt bố tôi. “Bác Triệu […]

Tôi Có Chân, Tôi Tự Chạy

VĂN ÁN “Tôi là mẹ chồng chị chứ không phải người ở! Đừng có đem chuyện dưỡng lão ra mà đe dọa tôi!  Đường xuống hoàng tuyền không phân biệt già trẻ đâu, biết đâu chị còn ch e c trước tôi đấy!” Tôi bàng hoàng nhìn bà mẹ chồng đột nhiên nổi trận lôi […]

Đêm Táo Quân Giữ Nhà

VĂN ÁN Trong dịp Tết, bà nội bệnh nặng bỗng nhiên hồi quang phản chiếu, tinh thần phấn chấn muốn dẫn cả nhà cùng chơi trốn tìm. Chúng tôi đều tuân thủ luật chơi, muốn chơi cùng bà cho thật vui, nhưng bà lại không biết mệt, cứ nhất định đòi làm “ma” đi bắt […]

Chưa Kịp Thức Dậy, Đã Bị Hỏi Có Thai Chưa?

VĂN ÁN Vừa đi công tác về, tôi khóa trái cửa phòng ngủ để bù giấc. Chưa ngủ được nửa tiếng, cửa phòng đã bị gõ ầm ầm như muốn sập. Ngoài cửa vang lên giọng oang oang của mẹ chồng. “Hạ Hạ! Hạ Hạ! Mau ra đây! Nhanh lên!” Tôi nhíu mày mở mắt, […]

Ly Hôn Rồi, Em Trai Anh Tự Mà Lo

VĂN ÁN Vừa bước ra khỏi Cục Dân Chính, việc đầu tiên tôi làm là mở ứng dụng ngân hàng, hủy lệnh trích tự động 8.000 tệ mỗi tháng để trả tiền vay mua nhà cho cậu em chồng cũ. Ba năm hôn nhân. Tôi dùng mức lương hằng năm 48 vạn tệ của mình, […]

Chiếc Chìa Khóa Thứ Tám

VĂN ÁN Trong bữa tiệc mừng thọ của ông nội, tám chiếc chìa khóa xe được đặt ngay ngắn trên bàn. Ông lần lượt gọi tên, các anh chị em họ reo hò tiến lên nhận. Đến người thứ bảy, tôi vô thức ngồi thẳng lưng, nhưng ánh mắt ông lại lướt qua tôi, nhìn […]

Ký Tên Hay Lật Bàn?

VĂN ÁN Ngày kết hôn, tôi dâng trà cho mẹ chồng, bà ta lại đưa cho tôi một xấp giấy vàng mã: “Muốn bước chân vào cửa nhà họ Lâm này? Quỳ xuống đây gấp đủ 9999 cái kim nguyên bảo (thỏi vàng giấy) đi, thiếu một cái thì đừng hòng thành thân!” Tôi ngơ […]

Món Quà Chúc Mừng Là Ly Hôn

VĂN ÁN Sau khi trực đêm xong, đầu óc tôi mơ màng, vừa chuẩn bị bước vào thang máy thì bị đồng nghiệp gọi lại: “Bác sĩ Tô, thật ngưỡng mộ chị lấy được một người chồng ưu tú như vậy!” Tôi không hiểu gì, hỏi đồng nghiệp sao đột nhiên lại nói thế. “Vì […]

Người Rời Đi Trước

Biết mình là “thiên kim giả” xong, tôi không dám làm mình làm mẩy với anh trai nữa. Cũng không còn bám lấy anh, quản chuyện anh kết bạn. Lúc đầu anh tôi rất hưởng thụ: “Khá lắm em gái, dạo này sao ngoan thế?” Cho đến ba tháng sau, thiên kim thật trở về […]

Sân Nhà Tôi, Luật Của Tôi

Chồng nói em họ cậu ấy sắp cưới, muốn mượn sân nhà tôi tổ chức hôn lễ. Tôi đáp ứng rất dứt khoát, nghĩ bụng chẳng qua bày vài bàn tiệc thôi mà, náo nhiệt một chút cũng tốt. Nhưng vừa quay đi, cậu ta đã ném tới một danh sách tiệc lưu động chín […]

Căn Phòng 24 Tuổi

VĂN ÁN 24 tuổi, cuối cùng tôi cũng có một căn phòng thuộc về riêng mình trong ngôi nhà này. Từ chiếc giường, tủ quần áo đến bàn trang điểm và rèm cửa, tất cả đều do tôi tự dành dụm tiền mua. Năm đó về quê ăn Tết, bạn gái của anh trai cũng […]

Thời Niên Thiếu Của Chúng Ta

Khi còn ở bên nhau, tôi và bạn trai cũ Phó Đình Yến từng hẹn: sau khi tốt nghiệp sẽ đến Đài Âm Nhạc ở Nam Kinh để cho bồ câu ăn. Mười ba năm sau. Tôi một mình đến Nam Kinh. Còn Phó Đình Yến, anh dẫn theo người vợ hiện tại, cũng tới […]

Bàn Tay Vàng Và Miệng Quạ Đen

Tôi sinh ra đã có khả năng “chuyển đổi cảm giác đau”, chủ yếu là kiểu “đồng bệnh tương lân”, ai giả vờ đau cái gì thì sẽ bị đ/ au đúng cái đó. Em gái trà xanh giả vờ ngã rồi bảo tôi đẩy làm cô ta đau quá, giây tiếp theo toàn bộ […]

Anh Cứu Người, Tôi Tự Cứu Mình

VĂN ÁN Sau khi thoát khỏi đám cháy, Ôn Dĩ Phàm – người trước nay luôn lấy Lục Kiêu làm trung tâm – bỗng thay đổi hẳn tính cách. Cô không còn đều đặn ngày ba bữa mang cơm đến cho Lục Kiêu như trước nữa. Cũng không còn vì Liễu Nghiên Nghiên quấn quýt […]

Giữa Chúng Ta Chỉ Còn Lại Hận

Sau khi ly hôn, tôi kéo theo đôi chân bị đ/ á/ nh g/ ãy và đôi mắt m/ ù lòa, giấu tất cả mọi người, đổi hộ khẩu, biến mất không dấu vết, mở một tiệm bánh ngọt ở phương Nam. Gặp lại Bùi Dục là vào năm năm sau, một tên đàn em […]