Truyện hay mỗi ngày

Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!

Bát Cháo Hải Sản Và 54 Cuộc Gọi Nhỡ

Mang thai tháng thứ năm, tôi bị một chiếc xe Didi t/ ông ng/ ã lăn ra đất. Trong bệnh viện, bác sĩ mãi vẫn không liên lạc được với người nhà của tôi. Cô gái đ/ âm vào tôi bất lực gọi điện khóc nức nở: “Em t/ ô/ ng phải một phụ nữ […]

Nữ Trung Hào Kiệt

Kiếp trước, ta bị Hoàng hậu và Đại tướng quân cấu kết hại chế /t, họ mắng ta là chướng ngại vật. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về buổi tiệc thôi nôi của mình. Hoàng hậu dịu dàng ôm ta, nhưng móng tay lại ghì chặt vào cánh tay ta, thấp giọng […]

Cả Nhà Đợi Tôi Rời Đi Mới Ăn Tết

Một giây trước tôi còn nói với ba mẹ năm nay Tết tôi không về, giây sau đã lướt thấy một bài đăng. “Con ‘máy hút má0’ trong nhà lại sắp về ăn Tết rồi, vừa lười vừa tham ăn, việc gì cũng không làm, lúc đi còn phải mang theo cả một xe đặc […]

Một Câu Đùa, Một M-Ạng Người

Tại ngã tư gần bệnh viện, cảnh sát giao thông tiện miệng hỏi tôi: “Cô có uống rượu không?” Tôi vừa định lắc đầu, thì mẹ chồng ngồi ở ghế sau đã cười đáp: “Có uống đấy chứ, trên người nó vẫn còn mùi rượu mà!” Tất cả mọi người đều tròn mắt nhìn. Trong […]

Người Anh Muốn Cứu Không Phải Là Tôi

Sau lễ cưới, Cố Mặc Sâm đưa tôi về phòng tân hôn, h/ ành h/ ạ tôi suốt cả một đêm. Sáng sớm hôm sau, bức ảnh tôi qu/ ỳ dưới chân anh ta đã leo thẳng lên top tìm kiếm. Đối diện với sự chất vấn sụp đổ của tôi, anh ta không hề […]

Canh Không Phải Cho Anh

VĂN ÁN Tôi chê canh ở cữ khó uống, tám ngày liền đều lén đưa hết cho chồng uống thay. Anh uống một cách cam tâm tình nguyện, lần nào cũng nói: “Vợ vất vả rồi, em không uống thì anh uống giúp em.” Tôi mỉm cười gật đầu, càng nghĩ càng thấy đây đúng […]

Ba Trăm Nghìn Cho Một Cái Tết Tự Do

Mẹ chồng đăng thông báo trong nhóm chat gia đình: “Tết năm nay, nhà đứa lớn đừng về nữa.” Lý do đưa ra nghe rất đường hoàng: “Vợ chồng anh chị ở thành phố lớn, điều kiện tốt rồi, cứ để nhà chú hai về ở lại chơi vài ngày.” Tôi gõ chữ hỏi: “Mẹ, […]

Tổng Tài Thuê Tôi Nói Thật

“Cô Lâm Vãn, xin hỏi vì sao cô muốn gia nhập Tập đoàn Thịnh Thế của chúng tôi?” Người phỏng vấn là một phụ nữ trông rất “tinh anh”, đeo kính gọng vàng, khóe miệng treo nụ cười nghề nghiệp giả tạo, tên là Trương Lam, Giám đốc Nhân sự. Tôi, Lâm Vãn, một thanh […]

Phó Từ, Đủ Rồi

VĂN ÁN Sau khi Phó Từ ngoại tình. Để trả thù anh ta. Trong vòng nửa năm, tôi quen không dưới mười người bạn trai. Đêm nói lời chia tay với cậu em thứ mười. Tôi đề nghị ly hôn với Phó Từ. “Phó phu nhân.” “Đây là lần thứ mấy rồi?” Cuối cùng Phó […]

Bảy Năm Trên Cao Tốc

VĂN ÁN Khi chuẩn bị về quê đón Tết, hàng xóm có chút ngạc nhiên. “Tiểu An, vợ chồng cháu năm nào chẳng phải đêm giao thừa mới xuất phát sao?” Tôi cười cười: “Năm nay về sớm phụ mẹ nhồi lạp xưởng.” Kết hôn bảy năm rồi, mỗi dịp giao thừa và Tết Nguyên […]

Nhắn Nhầm Nam Thần

VĂN ÁN Sau khi anh trai tôi khởi nghiệp kiếm được chút tiền. Mỗi ngày tôi đều thay đổi đủ kiểu dùng giọng nũng nịu gửi tin nhắn thoại để xin tiền. “Anh ơi, em muốn mua váy xinh.” “Anh ơi, em hết tiền sinh hoạt rồi.” Cho đến ngày kỷ niệm thành lập trường, […]

Chiến Thần Và Lời Dối Trá

VĂN ÁN Tôi đã làm một người vợ quân nhân mẫu mực cho Cố Thiếu Quân suốt ba mươi năm. Anh ta là thủ lĩnh quân bộ, chiến thần sắt máu với những công trạng lẫy lừng. Mọi người đều khen tôi là người thấu tình đạt lý, là hậu phương hiền thục của anh […]

Nhà Đứa Lớn Đừng Về

VĂN ÁN Mẹ chồng đăng thông báo trong nhóm chat gia đình: “Tết năm nay, nhà đứa lớn đừng về nữa.” Lý do đưa ra nghe rất đường hoàng: “Vợ chồng anh chị ở thành phố lớn, điều kiện tốt rồi, cứ để nhà chú hai về ở lại chơi vài ngày.” Tôi gõ chữ […]

Cơm Đoàn Viên Không Có Tôi

VĂN ÁN Khi chuẩn bị về quê đón Tết, hàng xóm có chút ngạc nhiên. “Tiểu An, vợ chồng cháu năm nào chẳng phải đêm giao thừa mới xuất phát sao?” Tôi cười cười: “Năm nay về sớm phụ mẹ nhồi lạp xưởng.” Kết hôn bảy năm rồi, mỗi dịp giao thừa và Tết Nguyên […]

Anh Ấy Khẽ Cười

VĂN ÁN Trong phòng khám, tôi đang lén lút “yêu đương” với kẻ thù không đội trời chung của anh trai mình. Đột nhiên, anh trai tôi đẩy cửa bước vào.”Có thấy em gái tôi đâu không?” Tôi trốn dưới gầm bàn, lén kéo vạt áo blouse trắng của anh ấy. Chỉ nghe anh khẽ […]

Anh Đi Hỏi Chị Anh Đi

VĂN ÁN Kết hôn ba năm, chồng tôi lương tháng 80 ngàn, tháng nào cũng chuyển không thiếu một xu cho chị gái anh ta. Tôi chưa bao giờ hỏi, cũng chẳng thèm quản. Cho đến một đêm khuya tăng ca về nhà, anh ta thấy tôi đang ngồi xổm ở phòng khách gặm bánh […]

Một Tiếng Khóc Đổi Mệnh

VĂN ÁN Kiếp trước, ta bị Hoàng hậu và Đại tướng quân cấu kết hại chế /t, họ mắng ta là chướng ngại vật. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về buổi tiệc thôi nôi của mình. Hoàng hậu dịu dàng ôm ta, nhưng móng tay lại ghì chặt vào cánh tay ta, […]

Thiên Đạo Không Công, Ta Từ Thành Thiên Đạo

VĂN ÁN: Lần thứ tư ta trèo lên Tiên Thê (Thang Tiên), ta đã là một lão phụ. Trên cao vời vợi, một vị tiên nhân đứng nơi tận cùng Vân Thê. Ta đã nếm đủ muôn vàn gian khổ, từng bước một leo tới trước mặt nàng, nàng cười rạng rỡ như đóa hoa […]

Mười Năm Thế Thân

VĂN ÁN Chị gái tôi bị một đại ca hắc đạo ngang tàng, tàn bạo để mắt tới, nhưng chị đã có bạn trai mà mình yêu sâu đậm. Vậy nên vào ngày Hoắc Yến đến đòi người, chị đ/ ánh ngất tôi – đứa em gái có gương mặt giống hệt mình – rồi […]

Ba Năm Nhịn Rác

VĂN ÁN Mẹ chồng tôi, bà Vương Thúy Hoa, là một kỳ nhân. Bà luôn có khả năng khuân về nhà những thứ tốn chỗ nhất và vô dụng nhất từ bãi rác. Cho đến cuối tuần nọ, bà khệ nệ vác về nửa cánh cửa gỗ chạm trổ từ thời Dân quốc… Cơn giận […]

Gan Đâu Mà Tính Tôi

VĂN ÁN Trước Tết một ngày, ông nội tôi ngoại tình. Nghe nói, nhân lúc say trong tiệc mừng thọ 80 tuổi, ông chống gậy, leo lên giư/ ờ/ ng của bà góa họ Lưu ở bên cạnh. Khi chúng tôi chạy tới nơi, bà góa họ Lưu đã mặc quần áo chỉnh tề, e […]

Mùa Nấm Tùng Nhung

VĂN ÁN Hái nấm rừng xuống núi về nhà, nhìn thấy trên bàn có thêm mười mấy thỏi vàng, tôi biết, người chồng nhặt được dưới chân núi sắp được gia tộc hào môn đón về rồi. Tôi lẳng lặng thu dọn số tiền an ủi mà anh ta để lại, không còn bám lấy […]

Có Thai Hay Không?

VĂN ÁN Vừa đi công tác về, tôi khóa trái cửa phòng ngủ để bù giấc. Chưa ngủ được nửa tiếng, cửa phòng đã bị gõ ầm ầm như muốn sập. Ngoài cửa vang lên giọng oang oang của mẹ chồng. “Hạ Hạ! Hạ Hạ! Mau ra đây! Nhanh lên!” Tôi nhíu mày mở mắt, […]

Mười Năm Sau, Anh Chỉ Có Thể Ngước Nhìn Tôi

Tôi vừa s/ ảy th/ a/ i chưa được bao lâu, Hoắc Trạch Dữ lại lần nữa mang rổ trứng trong nhà đi giúp đỡ Lạc Manh. Tôi bình thản đề nghị ly hôn với anh ta. Lần đầu tiên anh ta hoảng hốt, lắp bắp. “Trăn Trăn, trứng rồi sẽ lại có, sau này […]