Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
VĂN ÁN Tôi là con mèo chiêu tài hình người của nhà họ Thẩm. Chỉ cần tôi cảm cúm ho một tiếng, bảng hiệu lớn của Tập đoàn Thẩm thị lập tức rơi xuống trong ngày. Khi ngủ bị vòng tay đè lên một chút, hậu viện nhà họ Thẩm liền bốc cháy trong đêm. […]
VĂN ÁN Ngày ký thỏa thuận ly hôn, chồng cũ nói với tôi:“Không có tôi, cô chẳng là gì cả.” Anh ta đẩy bản hợp đồng trước mặt tôi. “Nhà, xe, cổ phần công ty đều không liên quan đến cô. Ký tên xong, cô có thể đi.” Tôi nhìn anh ta. Tám năm. Từ […]
VĂN ÁN Hai mươi tám tháng Chạp, tôi nhận được tin nhắn WeChat của mẹ chồng. Một file Excel hiện ra, kèm theo lời nhắn: “Danh sách đồ Tết, phần của tụi con là 3.800 tệ, chuyển khoản cho mẹ.” Tôi mở bảng ra xem: thịt xông khói 1.200, hộp quà hạt dinh dưỡng 680, […]
VĂN ÁN Cha chồng ném tấm séc 800 triệu tệ xuống trước mặt tôi. “Cô không xứng với con trai tôi. Số tiền này, đủ để cô sống an nhàn hết phần đời còn lại.” Tôi nhìn dãy số dài đến choáng ngợp ấy, bàn tay vô thức đặt lên phần bụng vừa nhô lên […]
VĂN ÁN: Sau khi lập quốc thì không được hóa thành yêu. Nhưng tôi là thành tinh từ trước khi lập quốc rồi mà. Tôi ôm theo một đống giấy tờ cổ lỗ sĩ sắp mục nát, đến Cục Quản Lý Yêu Quái báo danh. Nhân viên tiếp dân hỏi tôi: “Nguyên hình của cô […]
VĂN ÁN Mẹ tôi tổ chức tiệc thọ, nhà chồng không một ai đến dự. Nửa năm sau, em chồng cưới vợ, cả nhà họ sụp đổ. Mẹ tôi tròn 70 tuổi, tôi đã thông báo trước cho nhà chồng cả tháng trời. Hôm đó, 20 bàn tiệc được bày sẵn, họ hàng nhà mẹ […]
Hàng xóm hỏi mẹ tôi: “Nhà chị không phải có hai đứa con sao?” Mẹ tôi nói: “Chỉ có một đứa thôi.” Hàng xóm hỏi mẹ tôi: “Nhà chị không phải có hai đứa con sao?” Mẹ tôi nói: “Chỉ có một đứa thôi.” Tôi đứng ở cửa, tay xách túi sườn non vừa mua. […]
VĂN ÁN Từ nhỏ, nhà tôi đã có một quy tắc sắt đá: không nuôi kẻ ăn bám, thi không đạt điểm tuyệt đối thì đừng hòng có cơm ăn. Vì thế, suốt những năm đi học, tôi luôn phải làm thêm để tự lo chi phí sinh hoạt. Sau này, cô em họ được […]
VĂN ÁN Chồng tôi bỗng dưng trở nên không bình thường. Cái đồ bám người dính như keo ngày trước biến mất, thay vào đó là một gương mặt lạnh lùng như băng. Tôi còn đang thắc mắc thì trước mắt đột nhiên hiện ra mấy dòng chữ to đậm: 【Nam chính lần này trọng […]
VĂN ÁN: Tỷ tỷ tử trận, đứa con của nàng cùng Diêm Vương vừa mới chào đời chưa bao lâu. Vì hài nhi còn trong tã lót, Diêm Vương Lục Xuyên thân phận tôn quý cưới ta làm thê. Ta bất quá chỉ là một dã quỷ không mang thần huyết, song vì một lòng […]
Vừa nhập học năm nhất, tôi vô tình cứu một con rắn nhỏ. Nó nói nó là xà tiên, tu luyện nghìn năm, vì muốn báo ân nên có thể giúp tôi thực hiện ba điều ước. Tôi mừng rỡ như điên, vừa định mở miệng thì trước mắt bỗng nhiên xuất hiện hàng loạt […]
VĂN ÁN Đêm ba mươi Tết, mẹ gọi điện thoại cho tôi. “Tiểu Như, về nhà một chuyến đi, ông nội không qua khỏi rồi, muốn gặp con lần cuối.” Tay tôi cầm điện thoại run đến mức không thể kiểm soát nổi. Mẹ chồng là người đầu tiên phát hiện ra sự bất thường […]
Ngày chị gái cầm bảng điểm về nhà, cả nhà như phát điên. 751 điểm, bố mẹ kích động đến mức bật khỏi ghế sofa, hét to gọi lớn, cứ như trúng vé số năm triệu vậy. Bố đã bắt đầu tính xem sẽ khoe khoang với đồng nghiệp trong cơ quan thế nào, mẹ […]
VĂN ÁN Sau khi được quốc gia phân phối cho một cặp anh em thú nhân làm bạn đời, mỗi tối tôi đều chuẩn bị hai ly sữa. Người anh tính tình lạnh nhạt, nhưng luôn lịch sự nhận lấy, dịu dàng cảm ơn. Còn người em thì nóng nảy, thường xuyên đập vỡ ly, […]
Ngày tôi bị điều xuống làm lễ tân, cả công ty đều xem như trò vui. Tám năm làm giám đốc, chỉ sau một đêm lại trở thành người pha trà rót nước. Giám đốc nhân sự đứng sau lưng tôi nói: “Thứ không biết điều, cứ tưởng mình quan trọng lắm sao.” Tôi không […]
VĂN ÁN Ta và phò mã thành thân đã mấy chục năm, phu thê ân ái, con cháu đầy đàn. Cho đến khi hắn bị trọng thương nơi chiến trường, thuộc hạ liều chết đưa hắn về kinh, chỉ để gặp ta lần cuối. Nhưng không ngờ, người hắn muốn gặp lại không phải là […]
VĂN ÁN Vì tôi nặng hơn cô em gái sinh đôi hai cân, mẹ ép tôi tuyệt thực. Đêm Giao thừa là ngày cân ký, tôi lại nặng hơn em gái sinh đôi đúng hai cân, mẹ hung hăng tát thẳng vào mặt tôi một cái. “Cái miệng con sao mà đê tiện thế, có […]
VĂN ÁN: Khi huyết mạch Cửu Vĩ Thần Hồ thức tỉnh, chư tiên rúng động. Ngày Tiểu Đế Cơ nhận tổ quy tông, thần hỏa giáng khắp trời, thây chất đầy đồng. Nàng vu cáo ta trộm đi thần cách, phóng hỏa thiêu rụi cả thôn làng, sát hại từng người thân của ta. Ta […]
Ta luôn muốn gả cho kế huynh làm thê tử, nhưng huynh ấy lại chướng mắt ta. Huynh cười nhạo ta: “Trần Tiểu Viên, đừng si tâm vọng tưởng nữa. Ngày sau ta làm quan, tất phải cưới tiểu thư quan gia.” Thấy ta ủ rũ cúi đầu, huynh lại nhoẻn miệng cười: “Bất quá […]
VĂN ÁN Lão lãnh đạo ngã bệnh chẳng ai đoái hoài, tôi xin nghỉ phép chăm sóc 30 ngày; xuất viện xong, tôi lập tức “lội ngược dòng”. Sau khi rời khỏi vị trí cao, lão lãnh đạo đúng nghĩa người đi trà nguội, cửa vắng tanh như chùa Bà Đanh. Ông đổ bệnh nhập […]
Mang thai tám tháng, nửa đêm tôi bỗng dưng muốn nếm lại kẹo sữa tự làm mà hồi mới yêu chồng – một sĩ quan cao cấp – chúng tôi từng cùng nhau làm. Tôi nài nỉ anh ấy lái xe đưa tôi đi tìm, nhưng vừa mới ngồi vào ghế phụ, hệ thống định […]
VĂN ÁN Khi tôi mang cơm đến cho Cố Minh, anh ấy đang đặt một con tôm đã bóc vỏ vào hộp giữ nhiệt màu hồng. Đó là hộp cơm của trợ lý anh — Nhan Tịch. Nhìn thấy tôi, động tác của Cố Minh khựng lại. “Nhan Tịch vừa giúp tôi hoàn thành ca […]
VĂN ÁN Ngày ký thỏa thuận ly hôn, chồng cũ nói với tôi:“Không có tôi, cô chẳng là gì cả.” Anh ta đẩy bản hợp đồng trước mặt tôi. “Nhà, xe, cổ phần công ty đều không liên quan đến cô. Ký tên xong, cô có thể đi.” Tôi nhìn anh ta. Tám năm. Từ […]
VĂN ÁN Đêm ba mươi Tết, tôi bỗng nhiên muốn xem Gala xuân sau bao lâu không xem. Tay còn chưa kịp chạm vào điều khiển, đã bị em trai giật mất. “Chị à, Gala xuân có gì hay đâu, chơi game với em nè.” Tôi thấy hơi lạ, đợi lúc chết trong game liền […]