Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
VĂN ÁN: Tổ tiên nhà họ Lục từng phá hủy hang ổ của một con linh xà ngàn năm khi đi du ngoạn bên ngoài. Linh xà tức giận, giáng xuống hậu nhân nhà họ Lục một lời nguyền. Nam đinh nhà họ Lục đến năm 28 tuổi, đôi chân sẽ hóa thành đuôi rắn, […]
VĂN ÁN Trong bữa cơm tất niên, mẹ chồng bất ngờ hất tung cả bàn ăn, nhất quyết đòi quản lý toàn bộ thẻ lương của mọi người trong nhà. Tôi không làm ầm lên, cũng chẳng đôi co. Ngay tại chỗ, tôi cung kính đưa thẻ của mình bằng hai tay. Không chỉ giao […]
VĂN ÁN “Chúc mừng bệ hạ, là một tiểu công chúa!” Ta bị người ta nắm hai chân nhấc ngược lên, mông còn bị vỗ một cái. Đau quá, ta oa oa khóc lớn. Chuyện gì thế này? Không phải ta đang tăng ca làm kế hoạch sao? Sao bỗng nhiên biến thành một đứa […]
VĂN ÁN Bố mẹ tôi ngồi hơn mười tiếng trên ghế cứng, vượt hơn một nghìn cây số để đến thăm tôi. Vừa mới đón họ vào cửa, mẹ chồng đã chỉ vào góc phòng khách nói: “Thông gia ngủ dưới sàn đi, nhà không dư giường.” Mặt bố mẹ tôi tái mét, lúng túng […]
VĂN ÁN Trong thời gian mẹ chồng nằm viện, bà ta lén thuê luật sư lập di chúc. Ngày xuất viện, bà gọi toàn bộ gia đình tới, trịnh trọng tuyên bố trước mặt mọi người. “Căn nhà tân hôn của vợ chồng anh cả sau này chuyển cho anh hai.” “Bán chiếc xe đi, […]
VĂN ÁN: Ta và muội muội cùng là Đế Cơ của Phượng tộc, chung một mẹ sinh ra. Thế nhưng muội ấy là Thất Thải Thần Phượng, còn ta lại chỉ là một con tước điểu lông xám, toàn thân chỉ có duy nhất một sợi loan vũ của phượng hoàng. Không những linh trí […]
VĂN ÁN “Hai căn nhà này đều để lại cho anh họ con. Nó sắp cưới vợ rồi.” Một câu nói của bà nội đã đập tan toàn bộ hy vọng cho nửa đời sau của bố mẹ tôi. Bố tôi tức đến mức môi run bần bật. Mẹ tôi ngồi lặng trong góc, nước […]
Chồng chê tôi tiêu tiền hoang phí, không biết lo toan. Mẹ chồng mắng tôi là đàn bà phá của, chỉ biết hưởng thụ. Tôi nghiêm túc tự kiểm điểm, quyết định chiều theo mong muốn của họ. Tôi bật chế độ “tiết kiệm địa ngục”. Khoảnh khắc đó, tôi hoàn toàn tỉnh ngộ. Tiền […]
Tôi đã ở phòng ban này ba năm, lương tháng 5800 tệ. Các đồng nghiệp xung quanh trung bình lương là 39.000 tệ, tôi là người mờ nhạt nhất. Họ tưởng tôi không biết sự chênh lệch lương, thật ra trong lòng tôi hiểu rất rõ. Mỗi lần họp tôi đều ngồi hàng ghế cuối, […]
Tôi là con mèo chiêu tài hình người của nhà họ Thẩm. Chỉ cần tôi cảm cúm ho một tiếng, bảng hiệu lớn của Tập đoàn Thẩm thị lập tức rơi xuống trong ngày. Khi ngủ bị vòng tay đè lên một chút, hậu viện nhà họ Thẩm liền bốc cháy trong đêm. Vì thế […]
VĂN ÁN: Tôi xuyên sách rồi, xuyên thành mẹ ruột của ba đại phản diện tương lai. Vừa mới mở mắt ra, đã thấy trong phòng khách tia lửa điện bắn tung toé. Con trai cả của tôi, Cố Thừa An, năm tuổi, đang cầm một chiếc đũa sắt chọc vào ổ cắm điện, chơi […]
VĂN ÁN Bố mẹ tôi là hộ bị giải tỏa, được bồi thường 20 triệu tệ, còn tôi mỗi tháng chỉ được cho 200 tệ sinh hoạt phí. “Nhà đứng tên Hạo Hạo.” “Xe cũng đứng tên Hạo Hạo.” “Số tiền còn lại, Hạo Hạo lấy 12 triệu, còn con thì…” Mẹ dừng lại một […]
VĂN ÁN: Thiên kim giả lại một lần nữa làm loạn tự sát, hô một tiếng “dừng” là chặn đứng luôn lễ đính hôn giữa tôi và bạn trai. Tôi mệt đến tận cùng rồi. Tôi châm một mồi lửa, thiêu rụi cả yến tiệc, từ đó biến mất không dấu vết. Mãi đến năm […]
VĂN ÁN Trong thời gian mẹ chồng nằm viện, bà ta lén thuê luật sư lập di chúc. Ngày xuất viện, bà gọi toàn bộ gia đình tới, trịnh trọng tuyên bố trước mặt mọi người. “Căn nhà tân hôn của vợ chồng anh cả sau này chuyển cho anh hai.” “Bán chiếc xe đi, […]
VĂN ÁN “Thưa lữ đoàn trưởng Cố, báo cáo ly hôn đã được phê duyệt, đã giao cho đồng chí Mộ rồi.” “Cô ấy không làm ầm lên chứ?” “Không ạ. Cô ấy đang mang thai, thu dọn đồ rồi rời đi.” Kiếp trước, chính trong tháng này, cô đã mang thai An An. Lần […]
VĂN ÁN: Tô Niệm – học sinh hoàn cảnh đặc biệt vừa chuyển đến, yếu đuối lại đáng thương, mặc bộ đồng phục học sinh đã bạc màu vì giặt quá nhiều, mỗi ngày chỉ ăn chiếc bánh bao rẻ tiền nhất. Là lớp trưởng, tôi đứng ra phát động quyên góp cho cô ấy. […]
VĂN ÁN: Ta từng cứu một thư sinh, lại bị vu cáo lấy trộm ngọc bội của hắn. Cả thôn đều đứng ra làm chứng cho hắn tại công đường. Trên công đường, vị đại nhân mà ta từng cứu mạng lạnh lùng nhìn ta bị đánh đến sảy thai. Hắn không biết, hai mươi […]
VĂN ÁN: Tôi bán bánh bao ở cổng khu chung cư, một cái một tệ, lời ít bán nhiều, coi như vui là chính. Có một bà thím ngày nào cũng đến, vừa ăn bánh bao của tôi, vừa nói với hàng xóm là tôi dùng toàn thịt hạch bạch huyết, gan thối đen lòng […]
VĂN ÁN: Vừa mới sinh được năm tháng, huynh trưởng ta liền đem ta dâng cho hoàng đế nhân tộc. Ban ngày, ta là sủng vật yêu quý của hoàng đế. Ban đêm, ta ngồi trên mặt hoàng đế xưng bá thiên hạ, mượn long khí để hóa hình. Cho đến một ngày, bản đại […]
VĂN ÁN: Ta xuyên đến tu chân giới, trở thành đại phản diện trong tương lai. Khi hay tin vì nhu cầu cốt truyện, kết cục của ta là bị nam chính một kiếm chém chết, giúp hắn chứng đạo phi thăng, ta lập tức quyết định — nằm yên làm phế vật! Thiên niên […]
VĂN ÁN Bố mẹ tôi là hộ bị giải tỏa, được bồi thường 20 triệu tệ, còn tôi mỗi tháng chỉ được cho 200 tệ sinh hoạt phí. “Nhà đứng tên Hạo Hạo.” “Xe cũng đứng tên Hạo Hạo.” “Số tiền còn lại, Hạo Hạo lấy 12 triệu, còn con thì…” Mẹ dừng lại một […]
VĂN ÁN Ngay khi tin tức xây sân bay lan ra, cả thị trấn như phát cuồng. Người của ban giải tỏa đến từng nhà đo đạc, bàn bạc phương án đền bù. Tôi chờ suốt ba tháng, vậy mà chẳng ai gõ cửa nhà tôi một lần. Về sau tôi mới biết, trên bản […]
VĂN ÁN Chị Lý ở tầng trên phơi lạp xưởng ở ban công, nh/ ồ/ i ruột, tr/ e/ 0 lủng lẳng. Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, mỡ từ lạp xưởng nhà chị ta nhỏ xuống làm hỏng ba cái chăn và hai mươi tám bộ quần áo của tôi. Tôi lên nhà nói […]
VĂN ÁN Ta và muội muội cùng là Đế Cơ của Phượng tộc, chung một mẹ sinh ra. Thế nhưng muội ấy là Thất Thải Thần Phượng, còn ta lại chỉ là một con tước điểu lông xám, toàn thân chỉ có duy nhất một sợi loan vũ của phượng hoàng. Không những linh trí […]