Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
Sau khi tôi chết được bốn năm, bia mộ bị nghiêng. Thế là tôi liên tiếp báo mộng cho Lương Lạc, bảo anh tới sửa. Nhưng anh ta nhất quyết không chịu đến. Tôi tức quá, lại tiếp tục khóc lóc than thở trong mộng, kể lể mình sống thảm đến mức nào. Lương Lạc […]
“Nhà đứng tên anh, đúng không?” Tôi sững người. Vừa từ bệnh viện về, bản báo cáo khám sức khỏe vẫn còn bị tôi nắm chặt trong tay. Bác sĩ nói, ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối, nhiều nhất là ba tháng. Tôi vẫn chưa khóc. Trần Hạo đã lên tiếng trước. “Người thụ […]
Em họ ở nhờ nhà tôi suốt mười hai năm, hoàn toàn nhờ bố mẹ tôi nuôi ăn, mặc và cho đi học. Vậy mà đến cuối năm, lúc bàn chuyện cưới xin, nó mở miệng nói với bố mẹ tôi: “Dì ơi, phong tục bên nhà trai là sính lễ phải có ba mươi […]
Kiếp trước, con gái tôi thi đỗ Đại học Thanh Hoa, còn cháu trai chỉ học được cao đẳng. Trong buổi tiệc mừng nhập học, chị dâu lừa con gái tôi xuống hầm rượu lấy Trạng Nguyên Hồng. Rồi nhốt con bé sống sờ sờ chết ngạt ở trong đó. Cả nhà đều giúp chị […]
VÂN ÁN Kiếp trước, tôi mất tích trên đường về quê. Khi được tìm thấy, tôi quần áo xộc xệch, nằm trong ruộng ngô cùng tên hiếp dâm bị cả làng người người hô hào đánh đuổi. Cha mẹ cảm thấy tôi làm mất mặt, ngay trong ngày hôm đó liền bịt miệng tôi, trói […]
VĂN ÁN Đêm hôm chị tôi đi chạy thận về, bầu không khí trong nhà ngột ngạt đến mức khiến người ta không thở nổi. Chị cuộn mình trên sofa, gầy trơ xương, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm dặn tôi mới đi làm, đừng quá mệt mỏi. Bố ngồi xổm ngoài cửa, rít từng […]
VĂN ÁN Vào ngày bị từ chối (nghỉ việc), định ăn chùa nhưng không thành, lại bị bóc phốt, ngay lập tức trở thành trò cười của cả ngành. Ngày tôi bị sa thải, HR chặn tôi lại, chỉ vào chiếc laptop trên bàn tôi: “Đây là tài sản của công ty, để lại.” Tôi […]
VĂN ÁN Sau khi chồng tôi nộp toàn bộ 3,45 triệu tệ tiền lương năm cho nhà chồng, trong thẻ ngân hàng của tôi chỉ còn 10 tệ. Anh ta còn nói mỉa mai bên tai tôi: “Em là vợ anh, thì nên hiểu cho anh, gia đình anh quan trọng hơn tất cả.” Tôi […]
VĂN ÁN Ngày chồng tôi bị báo giới Hồng Kông chụp được cảnh vụng trộm với cô y tá riêng trong bãi đỗ xe, mọi người đều đang đoán xem lần này tôi sẽ bỏ ra bao nhiêu tiền để ém tin. Những năm qua, tôi đã quá quen với việc dọn dẹp hậu quả […]
VĂN ÁN Nửa đêm, tôi vừa kết thúc một ca mổ kéo dài suốt mười tiếng đồng hồ, điện thoại trong tủ đồ rung bần bật. Là cô thực tập sinh mới của khoa, cô ta @ tất cả mọi người trong nhóm chung của bệnh viện: “Ngày mai em kết hôn, mọi người nhất […]
VĂN ÁN “Đi đón cô ấy đi.” Trần Mặc đứng ở cửa phòng ngủ, giọng nói rất thản nhiên. Tôi khựng lại một chút. Hôm nay là ngày thứ 7 sau sinh. Dưới kia của tôi vẫn đang chảy máu, vết khâu vẫn còn đau, đến cả việc xuống giường cũng khó khăn. “Đón ai […]
VĂN ÁN Con không còn hộ khẩu ở đây nữa.” Tôi sững người. Vừa mới bước vào cửa, hành lý còn chưa kịp đặt xuống. Ba ngồi trong nhà chính hút thuốc, đầu cũng không buồn ngẩng lên. “Ý ba là sao?” “Giải tỏa chia theo đầu người, sổ hộ khẩu có bốn người.” Ông […]
Ba giờ chiều. Liễu Như Yên — đồng nghiệp vừa mới vào làm — đột nhiên @ tôi trong group công ty mấy trăm người: 【Con tiện nhân ngồi bàn 203 kia, cô có thôi gõ bàn phím không hả? Tiếng ồn làm tôi đau cả bụng rồi!】 【Con tôi đang ngủ trong bụng. Cô […]
VĂN ÁN “Vợ ơi, Giáng Sinh em gái anh muốn qua đây chơi, em với mẹ ra ngoài ở hai hôm nhé.” Tay tôi đang bế con bỗng khựng lại. “Gì cơ?” “Nhà mình nhỏ, em gái anh không thích ở khách sạn, hai người ra ngoài ở tạm đi.” Chồng tôi nhìn tôi, giọng […]
VĂN ÁN Lần thứ 99 Tống Vãn Ỷ đề nghị chia tay, thì chị dâu Tô Uyển — người vừa mất chồng không lâu của Lăng Kiêu — lại lại lại lại làm ầm lên đòi tự sát. Lăng Kiêu không kịp dỗ dành cảm xúc của Tống Vãn Ỷ, lập tức kéo cô đến […]
VĂN ÁN Thẩm Phồn Niệm là hắc cơ hàng đầu trong nước, thế nhưng chỉ vì cô từ chối khôi phục dữ liệu phòng thí nghiệm y khoa cho kẻ thù đã giết mẹ mình, chồng cô — Bùi Khanh An — lại ra lệnh cho người cưỡng ép dừng ca phẫu thuật cắt bỏ […]
VĂN ÁN Nhà có bốn người, ba tôi áp chảo bốn miếng bít tết làm bữa tối. Mẹ rất tự nhiên gắp hai miếng chồng vào đĩa của anh trai, một miếng cho ba, còn lại một miếng thì để cho chính mình, chỉ đẩy về phía tôi một bát canh loãng lềnh bềnh vài […]
Năm tôi bố/4/ n tu/ i, bố dùng một sợi dây đỏ, bu/ ộc tôi dưới gốc cây hòe già ở đầu làng. Ông nói đi mua kẹo hồ lô, nhưng mãi đến khi mặt trời lặn, sợi dây đỏ đã bị tôi cọ đứt, ông vẫn không quay về. Tôi không khóc. Bởi vì […]
“Em muốn đi Bắc Cực?” “Chỉ vì hôm qua bác sĩ Thẩm không nhận cuộc gọi video của em à?” Giọng điệu của quản lý Lâm Duyệt cao vút, khiến trợ lý cứ quay đầu nhìn sang. Tô Mục Tâm: “Ừ, tuần sau đi.” Lâm Duyệt nhíu mày. “Anh ta nổi tiếng là sợ vợ […]
Khi thưởng cuối năm được công bố, cả phòng ban như nổ tung, ai cũng nhận được 366.000 tệ. Tôi là người duy nhất “mua với giá 0 đồng”. Trưởng phòng khuyên nhủ: “Người trẻ đừng quá tính toán thiệt hơn, phải có tầm nhìn rộng.” Tôi gật đầu, tiếp tục gõ mã, không nói […]
“Ba hào rốt cuộc đã đi đâu rồi?” “Trời ơi, tan ca nhanh lên đi!” — cô thực tập sinh ngồi trong góc suốt buổi chỉ lo chơi game bỗng nhiên mở miệng. “Ba hào đó là em xóa đấy, em thấy con số đó không thẳng hàng với dòng trên, em bị ám ảnh […]
VĂN ÁN Cả giới thượng lưu Bắc Kinh đều biết, Hoắc Từ vì bảo vệ cô em gái nuôi mà chuyện gì cũng dám làm, lời nói dối nào cũng dám nói. Thậm chí trong buổi tiệc họp mặt gia đình, anh ta đã xé nát tờ siêu âm của tôi ngay trước mặt mọi […]
Chồng tôi lương tháng sáu vạn, còn tôi chỉ hai vạn. Anh ta đề nghị chia tiền riêng, ai tiêu người nấy lo. Tôi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu đồng ý. Kết quả là, ngay hôm sau, anh ta đưa cả bố mẹ và em trai cùng vợ con của cậu ta dọn […]
Tôi một mình nuôi con gái suốt hai mươi năm, tích góp được 15 căn nhà và 2 triệu. Nó nói muốn kết hôn, tôi gặp nhà trai. Tướng mạo gian xảo, xuất thân nông thôn, chuyên ăn bám cha mẹ. Câu đầu tiên khi gặp đã thản nhiên nói: “Mẹ, 15 căn nhà của […]