Truyện hay mỗi ngày
Đọc truyện ngôn tình hay mỗi ngày nè!
Sáu năm sau ly hôn, tôi gặp lại Chu Tắc Tự ở đồn công an. Anh ấy là cảnh sát cấp một được mời tới giảng bài, còn tôi là người dân đến làm thủ tục khai tử. Lúc anh phát kẹo cưới cho các đồng nghiệp, ánh mắt chúng tôi giao nhau, không ai […]
Sau khi trúng xổ số một trăm triệu, tôi bỏ ra năm chục nghìn mua cho con trai chiếc điện thoại đời mới nhất. Thằng bé phấn khích đến mức lập tức ném cái điện thoại cũ cho tôi, rồi chạy vào phòng nghiên cứu cái mới. Tôi chẳng có gì làm nên vô thức […]
Tôi đã bán căn nhà chất đầy kỷ niệm tình yêu giữa tôi và Thẩm Hoài Nam. Người mua xem ảnh rất ưng ý, tò mò hỏi tôi sao lại chấp nhận lỗ tận hai triệu mà vẫn bán. Tôi chỉ cười, giọng thản nhiên như không: “Chồng tôi ngoại tình rồi, người thứ ba […]
Sau khi bị bắt cóc, luôn tìm cơ hội để trốn thoát. Mấy lần trước đều bị phát hiện, bị đánh thừa sống thiếu chết. Vài năm nay, tôi sinh ra mấy đứa con quái thai, mãi mới sinh được một đứa con trai. Sau đó tôi lại mang thai, thấy tôi như kẻ ngốc […]
Khi chú quỷ sai đến nhà tôi đòi hồn, hỏi ai là Vương Thu Vũ. Vương Thu Vũ là mẹ tôi. Nhưng TV nói, bị quỷ sai dẫn đi, là sẽ ch.ết. Tôi lại nhớ đến hôm nay, tôi vô tình làm em gái bị p/hỏn/g. Mẹ khóc đến đau lòng vô cùng. “Mẹ rốt […]
Năm lớp 12, tôi cướp mất danh hiệu thủ khoa và học bổng mười ngàn tệ của đóa hoa trắng nghèo khổ trong khối. Tôi dày mặt phớt lờ ánh mắt như muốn giết người của cô ta, hớn hở đi trên đường về nhà. Bỗng nhiên, trước mắt tôi hiện ra vô số dòng […]
Tháng 10 năm 1974, căn cứ quân sự Hàng thị. “Báo cáo lãnh đạo, tôi muốn thu hồi đơn đăng ký kết hôn với đồng chí Trình Dực Tranh.” “Đồng thời tôi đã nộp đơn xin điều chuyển đến căn cứ quân sự Tây Bắc để tiếp tục nghiên cứu. Quãng đời còn lại, tôi […]
Kiếp trước, vì muốn làm giả thiên kim vui vẻ, anh trai tôi đã làm giả giấy xét nghiệm ADN. Khiến tôi bị đuổi khỏi buổi lễ nhận lại người thân. Anh nói với tôi, đợi thêm một thời gian nữa. Đợi khi giả thiên kim có thể chấp nhận tôi, anh sẽ công bố […]
Chồng tôi vừa nhận thưởng Tết 100.000 tệ, tôi đang hào hứng lên kế hoạch lì xì lớn cho hai bên nội ngoại, rồi mua ít đồ Tết ngon lành. Vậy mà khi anh ta đi làm về, hai tay trống không, tài khoản chẳng thêm một xu. Tôi hỏi, anh ta đắc ý trả […]
VĂN ÁN Vì muốn giành lại tro cốt của mẹ, tôi chấp nhận gả cho Lục Hoài Minh—người đã ép mẹ tôi nhảy lầu tự sát. Ba năm hôn nhân, chúng tôi căm ghét nhau suốt ba năm. Anh ta trách tôi dùng hôn ước cướp đi vị trí của “bạch nguyệt quang”, còn tôi […]
Trong buổi team building của công ty, chỉ vì tôi chưa tháo mác trên áo mà bị đồng nghiệp – Trương Tư Tư – mỉa mai là “trẻ trâu chuyên trả hàng”. “Cơ mà cũng đúng thôi, tiểu thư họ Trần lái BMW 5 series mà, chắc mặc đồ xong bảy ngày lại mang đi […]
Ban ngày vận động quá mạnh, nửa đêm bụng tôi đột nhiên đau quặn. Vừa đưa tay sờ xuống quần, tôi đã thấy có máu. Tôi hoảng hốt gọi điện cho một người bạn, nhờ anh ấy lập tức lái xe đưa tôi đến bệnh viện. Vừa tới nơi, tôi còn chưa nói xong tình […]
“Lâm Mặc, đây là quà sinh nhật của con.” Mẹ tôi – Trần Tĩnh – đẩy một chiếc hộp được gói rất tinh xảo đến trước mặt tôi. Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của tôi. Cũng là sinh nhật của em gái song sinh – Lâm Tịch. Tôi nhận lấy, chiếc hộp […]
VĂN ÁN Sếp tôi có sở thích quái đản là giao việc đúng một phút trước giờ tan làm. Anh ta nói làm vậy mới có thể khai phá tiềm năng của nhân viên. Hai tiếng trước khi tan làm, tôi đã hoàn thành sạch sẽ toàn bộ công việc. Còn nhiều lần chủ động […]
VĂN ÁN Năm thứ ba kể từ ngày bị điều ra biên giới, tôi gặp lại anh ta ở sân bay. Biên giới xảy ra xung đột, tôi vì che chở dân thường sơ tán mà bị thương nặng, được máy bay chuyên dụng đưa về nước chữa trị. Còn anh ta thì chuẩn bị […]
Học sinh mới chuyển đến – Tô Tình – nghe đồn là có khả năng nghe thấy tiếng lòng người khác. Cô ấy không chỉ lặp lại y chang mấy lời than phiền trong đầu thầy Toán, mà còn đoán trúng luôn cả suy nghĩ muốn ăn gà rán của thằng mập ngồi sau. Cố […]
Tôi và cô bạn thân đã cùng nhau chịu đựng hơn mười mấy năm ở thảo nguyên, cuối cùng cũng chờ được suất được phân đến thành phố lớn để định cư. Nhưng suất được vào làm trong hệ thống nhà nước thì chỉ có một. Ở kiếp trước, bạn thân tôi đã lén sửa […]
Là một người phụ nữ 35 tuổi ở Sơn Đông, bước vào con đường thi công chức ở cái tuổi không còn trẻ, giữa cuộc chiến sinh tồn khốc liệt với tỷ lệ chọi 678 chọn 1, tôi cuối cùng cũng giành được hạng nhất viết và nhất phỏng vấn — coi như một chân […]
Nhà tôi có bốn chiếc chìa khóa, ba mẹ mỗi người giữ một cái. Chị tôi tan học muộn nên cần một cái, em trai tôi suốt ngày chạy nhảy khắp nơi cũng cần một cái. Chỉ riêng tôi là không có chìa khóa nhà. Thế nên, mỗi lần nhà không có ai, dù là […]
VĂN ÁN Thang máy gặp sự cố. Người đầu tiên anh che chở là trợ lý của mình. Còn tôi—bạn gái chính thức—lại bị bỏ quên trong góc, với cánh tay gãy, không một ai đoái hoài. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhận ra: Tình yêu tôi dành cho anh, từ lâu đã cạn sạch. […]
Tháng 1 năm 1987, tại bệnh viện huyện Lan Hương. “Giang Hòa, em thật sự không nhớ ra mối quan hệ giữa chúng ta sao?” Người đàn ông mặc bộ quân phục màu xanh rêu, vẻ mặt nghiêm nghị, đứng trước giường bệnh, nhìn chăm chú vào Giang Hòa. Giang Hòa nằm trên giường, ngơ […]
VĂN ÁN Tôi mới mua chiếc quần lót Victoria’s Secret, bị mất tích một cách bí ẩn trong máy giặt công cộng ở ký túc xá. Tôi chỉ tiện miệng nhắc một câu trong nhóm chat ký túc xá, thế mà lại bị “hoa khôi phòng bên” đá đểu đầy ẩn ý: “Làm mất một […]
VĂN ÁN Tôi thi cuối kỳ lớp năm được 99 điểm. Bố mẹ buồn bực mấy ngày, cuối cùng quyết định dùng hết điểm tích lũy để “đổi” tôi. “Đứa này hết cứu rồi.” “Vậy đổi đứa khác đi.” Lúc mở mắt ra, tôi đã ở trong một gia đình vừa mất đi đứa con […]
Sau khi loại thuốc đặc trị tôi nghiên cứu bị chồng – một thiếu tướng – phanh phui là có tính gây nghiện, tôi âm thầm hoàn tất thủ tục xuất ngũ, nộp đơn xin đi viện trợ nơi biên giới. Lần nữa gặp lại Tạ Dực Thu, là trong một cuộc phỏng vấn cho […]